Đăng bởi: Trịnh Hương

Hôm qua tôi thất tình

Đêm qua tôi vừa thất tình. Ừ thì là một người mà tôi đã nghĩ sẽ đi cả đời với họ, vậy mà đã để mất vào đêm qua. Người bước ra khỏi cuộc đời tôi thật rồi đấy. 
 

Người chợt đến rồi cũng vội đi


Dứt khoát ra đi, nhất định không ở lại, ừ tôi để họ đi. Tôi trở về, thu dọn để ra đi. Thay đổi mật khẩu điện thoại, xóa hình trong album. Thoát nick ra và giấu nhẹm chiếc điện thoại tôi vẫn thường dùng để vào nick của người đó vào ngăn tủ. Nhắn tin với thật nhiều người để khi mở tin nhắn lên sẽ k còn thấy nick người đó đầu tiên nữa. Bởi người vốn vẫn nằm ở trang đầu của mọi thứ vật dụng xung quanh cuộc đời tôi, từ bây giờ đến cả đời sau người sẽ không còn xuất hiện trong cuộc đời tôi nữa bởi tôi đã thất tình thật rồi.

Thu dọn sạch sẽ, lau chùi mọi thứ rồi. Ngoại trừ cái không gian vốn đã quen thuộc này thì cái cần cất đã cất hết rồi. Tôi chợt nghĩ đổi được nhà thì tốt. Và như thế, tôi lại trở về với thế giới của tôi. Tôi đã bỏ hoang nó quá lâu bởi vì tưởng rằng sẽ k quay lại nữa. Bởi từ khi có người tôi đã nói quá nhiều, cười quá nhiều và sống với chính mình quá thật. Và giờ đây tôi phải dọn dẹp lại chúng, đống đỗ nát trong thế giới cũ của tôi. Cảm giác thất tình bủa vây khiến trái tim tôi ngạt thở và cộng thêm những so sánh về những ngày tháng tôi sống thật với mình tôi cảm giác như mình đang chết dần đi vậy.

 

Hôm qua tôi thất tình ( Nguồn: treviettours )

Tôi chọn im lặng như người đã dùng im lặng để đặt câu chấm hết. Ừ thì tôi đã từng thất tình nên cũng quen rồi, chỉ là sao mọi người luôn hành động giống nhau vào giây phút chia ly ấy. Tôi không tự trách mình, tôi lười cả đau đớn, tôi cứ để mặc mọi thứ xung quanh, tôi đang cố để bản thân cảm thấy ổn hơn trong cái tình trạng này. Lại thức đến mòn mỏi rồi thiếp đi, lại giật mình hoảng hốt khi trời chưa kịp sáng. Lại chợt nhớ ra rằng đêm qua có người một vừa bước ra khỏi cuộc đời mình. Lại bất chợt quặn thắt nơi tim.  

Thế giới của tối vốn chẳng có mấy người. Người đã bước vào để rồi trở thành duy nhất. Rồi khi người quyết định bước ra và rời bỏ, thế giới ấy lại trở về lạnh lẽo cô đơn. Tôi bây giờ chưa đủ sức để đối mặt với quá nhiều đổi thay từ người. Vậy nên tôi trốn tránh. Chỉ là thất tình thôi mà sao nhiều thứ đổ nát đến thế.

 

Suy nghĩ về những ngày bên cạnh nhau ( Nguồn : zingnews )

Tâm trang thất tình ôi sao nó vẫn đau rát như lần ấy, phải chăng do tôi yêu quá nhiều nên tôi là người thua cuộc, là do tôi cho đi quá nhiều nên giờ đây tôi tổn thương, là do tôi khờ dại nên giờ đây tôi tiếc nuối. Tất cả là do bản thân tôi tự chuốc lấy, nhưng tôi chưa một lần hối hận vì những điều tôi đã làm cho tình yêu ấy. Cả tôi và người rồi sẽ có cuộc sống hạnh phúc như chúng tôi mong muốn chỉ là không cùng nhau.

>> 
Điều bi ai nhất của tình đơn phương 
>> Những khủng hoảng qua các giai đoạn 

 
Trịnh Hương

Bình luận