Đăng bởi: Trịnh Hương

Cho cô gái tuổi 22

Hãy cứ thể hiện, hãy cứ bước đi mặc kệ vấp ngã, mặc kệ sai lầm. Bước đi trên chính đôi chân của bạn bằng nhiệt huyết của cái tuổi thanh xuân lơ lửng, tuổi 22 đầy khát vọng.

 

Viết cho Trôi, viết cho tuổi 22 mơ hồ chông chênh..... 


Đi qua nhiều quãng đường đời, trải qua không ít vấp ngã tổn thương, cô gái năm đó không còn mang nụ cười hồn nhiên nữa. Giờ đây cô đã biết dùng nụ cười để che đi nhiều thứ, che đi tổn thương nơi khóe mắt, cay đắng trên bờ môi. Bước qua độ tuổi mơ mộng, lại mong những điều bình dị, nông nổi qua đi, lại bắt đầu nghĩ về cuộc sống. Tuổi 22 với biết bao trăn trở

22 tuổi, quá muộn để bắt đầu tương lai và quá sớm để có một gia đình, quá trẻ con để làm mẹ, làm vợ, làm dâu. Một cô gái tuổi 22, vì luôn cảm thấy mình thiếu sót, lại càng không biết mình thiếu sót ở đâu, cứ mãi đi tìm thứ mình muốn, không có bất cứ gì trong tay ngoài tuổi trẻ, mà thanh xuân đối với con gái 22 thì chẳng còn bao lâu nữa. Ấy vậy mà cô vẫn cứ lênh đênh.
 
Những cô gái 22 mang tâm tư nắng mưa như Trôi, không biết vì mang quá nhiều nỗi buồn hay vì có quá nhiều nỗi sợ hãi mà ngại mở lòng thế chứ? Cũng có khao khát hạnh phúc, không khoe khoang quá nhiều lên mạng xã hội, chỉ là mỗi ngày dành những lời yêu thương nhau, cùng ăn uống, làm những việc cả hai yêu thích, kề vai nhau sẻ chia về vụn vặt cuộc sống, khi mệt mỏi chỉ cần ngồi bên nhau là đủ. Tuổi 22 nhẹ nhàng thế đấy, không cần quá mãnh liệt rồi lại sớm rời xa.

Những cô nàng tuổi 22, không còn muốn một tình yêu khiến ai cũng phải ghen tị, chỉ muốn bình dị yêu người mình yêu, cùng nhau trải qua mọi cung bậc cảm xúc, khó khăn, dù thế nào cũng vẫn nắm tay nhau đi hết con đường đã chọn. Chỉ đơn giản vậy thôi những ôi quá khó.

 

Tuổi thanh xuân lơ lửng ( Nguồn: guu )

Ở cái tuổi 22, người ta gọi đó là độ tuổi của thời thanh xuân lơ lửng. Không còn là một đứa trẻ con bồng bột, nhưng cũng lại chẳng phải đã quá già để có thể không mắc sai lầm. Thế nhưng là độ tuổi đủ chính chắn để có thể tự quyết định con đường tương lai và thôi không dựa dẫm một ai, nhưng cũng là độ tuổi của sự đắn đo ngập ngừng khi phải đứng giữa muôn vàn lối rẽ mà không biết lối nào là con đường tốt nhất cho mình. Vì sợ vấp ngã, vì sợ sai lầm nên mới đắn đo, ngập ngừng.

Các bạn ạ, hãy cứ thể hiện, hãy cứ bước đi mặc kệ vấp ngã, mặc kệ sai lầm. Bước đi trên chính đôi chân của bạn bằng nhiệt huyết của cái tuổi thanh xuân lơ lửng, tuổi 22 đầy khát vọng.

>> 
Người phụ nữ 

>> Người này và Người đó 
Trịnh Hương

Bình luận