Đăng bởi: Unknown

Cho những ngày sắp sang tuổi 20...

Cho những ngày sắp sang tuổi 20, em lơ lửng giữa cuộc đời này...

Cho những ngày sắp sang tuổi 20


Hôm qua, Thanh Xuân và tôi có cuộc hẹn. Nó bảo đã đến lúc phải đi.

- Vội thế ư?

- Vì cậu đã đánh mất đủ rồi.

Tôi lặng người, nhìn Thanh Xuân đầy kinh ngạc:

- Tôi hiểu cảm giác cậu lúc này. Bởi vì nó đau, nên nó là tuổi trẻ.

Nó ghé tai tôi nói lời cuối rồi bỏ đi, tôi vẫn chưa kịp chào. Giật mình thức dậy, ra là mơ...

 

Tỉnh rồi, vẫn còn nghe hạt mưa đêm qua rơi tí tách bên hiên nhà. Ghé mặt qua khung cửa sổ để nghe mưa đầu mùa khẽ chạm vào làn da mát rượi, chạm cả vào tâm tình của cô gái sắp bước vào tuổi đôi mưa.

 

À, 20! Cái tuổi nhiệt huyết có thể xách ba lô lên và đi khắp mọi nơi, đặt chân lên những vùng đất chưa từng đến. Là thích thú, tò mò. Là đi để thỏa mãn đôi chân không biết ngơi mệt. Nhưng 20 cũng là lúc nhắc cho mình những mũi tên chỉ đường đầu tiên cho chiếc la bàn tương lai xem nơi nào là chốn dừng chân, trú ngụ. Vì cuộc đời, sẽ không thể rong ruổi như tuổi 20...

 

20 - Cái tuổi sẵn sàng lật tung Thế giới để tìm thấy người mình yêu, để rồi vô tình bỏ quên những tình cảm nhẹ nhàng, trong sáng thường nhật. Lắm lúc chỉ là một ánh mắt, cũng đủ khiến tâm trạng nở hoa cả ngày. Thế mới biết, hóa ra hạnh phúc là những điều tinh giản, bình thường mà trong cuộc sống vội vã hằng ngày, ta lãng quên...

 

20 - Là những ngày tự do đến trường, gật gù trong lớp, ra chơi kéo nhau đại phá căn tin. Là những lúc tham gia cái này cái kia, lắm lúc đứng trong cánh gà, bật cái công tắc đèn cho thích ứng với sân khấu diễn thôi cũng đủ làm ta thích thú cả chiều. Những ngày còn trẻ, sức đang còn khỏe, chỉ muốn "sống" thật nhiều.

Liệu 10 năm, 20 năm hay cả chục năm nữa, khi mà mọi cảm xúc tinh khôi nhất của tuổi hoa niên bất chợt ùa về, ai dám chắc sẽ còn tụ họp được đông đủ những con người năm ấy?

 

 

Tôi rất thích đoạn trích trong một cuốn sách mang tên "Cô đơn ơi, tên của mi có nghĩa là nghị lực". Trong đó viết: "Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầu tăm tối, hãy chọn lúc 18-25 tuổi. Lúc mà bạn có sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, có sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả nhưng lại chẳng có gì vững chắc", thế nên mỗi khi thất bại chuyện gì đó, tôi lại chặc lưỡi: "Chắc nó không hợp với mình".

Vậy thì, ừ, lại đi tiếp nào.

Ngày này năm trước, tôi stress trong một mớ công việc.

Ngày này năm nay, tôi chơi vơi giữa các mối quan hệ...

 

Tim con người luôn có giới hạn. Lắm lúc muốn dành trọn vẹn yêu thương nhưng không thể, chỉ trách bản thân trái tim chưa đủ lớn để yêu thương:)

 

Mình không cần nhiều người mến, mình chỉ cần bạn thân.

Mình không cần nhiều người tin, mình chỉ cần người hiểu.

 

Bình luận