Đăng bởi: Unknown

Có một ngày

Rồi một ngày, ta học được cách yêu bản thân mình. Trên thế giới này, trừ cha mẹ mình ra, không ai có thể yêu mình bằng chính bản thân mình được. 

Có một ngày


Có một ngày, ta nhận ra rằng mình phải có "trách nhiệm" với một số thứ, một số chuyện... Và tự nhiên, những thứ, những việc ta phải có “trách nhiệm” ấy cứ tăng dần tăng dần theo thời gian. Rồi thì chạy ngoài đường, nhìn quanh thấy ai cũng như ai, tất tả ngược xuôi vì hai chữ “trách nhiệm”…

 

Có một ngày, ta chợt hiểu được rằng: Không phải cứ muốn là sẽ được, có những điều muốn vô cùng, nhưng dù có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa, nó vẫn "không thể". Đó là lúc ta học được thêm hai chữ "chấp nhận", dù bất kì ai trong chúng ta đều từng trải qua và hiểu rõ: phải chấp nhận một điều ngược lại với mong muốn của mình thì khổ sở biết bao...

 

Có một ngày, ta biết ta muốn một điều nào đó, và ta có thể làm được, nhưng bản năng ta biết là không nên, lương tâm ta biết là không được phép, hay đơn giản chỉ là: có những điều ta nên ưu tiên hơn điều ta muốn, mà cũng lắm khi đã bỏ qua rồi thì sẽ mãi mãi... không thực hiện được...

 

Có một ngày, ta cảm thấy phấn khích với những món đồ mới mà hoàn toàn tự tay mình dành dụm sắm được, lồng ngực ta căng đầy niềm tự hào và khoái chí vô cùng. Haha, mình cũng có thua kém ai đâu... Thế mới thắc mắc, thấy người lớn mua đất, mua nhà, họ có chung cảm giác phấn khích giống mình không. Hay đến khi mình có khả năng mua đất mua nhà rồi, thì mình chẳng còn được đơn giản và vô tư thế này nữa…

 

Có một ngày, thay vì cảm thấy tức giận vì một lỗi sai trái nào đó của người khác gây ra. Ta cố gắng tìm hiểu nguyên do hoặc nhiều khi chỉ là cố tự giải thích cho bản thân hiểu: người ta làm thế vì người ta nghĩ thế này thế này, người ta nhầm thế này thế này, người ta không có kinh nghiệm thế này thế này… Thế là ta cũng bớt điên hơn, tâm trạng ta cũng thanh thản hơn…

 

Rồi một ngày, bước vào đời. Ta mặc kệ mọi lời thị phi của những kẻ ưa ganh ghét hay những kẻ thích chà đạp người khác để tự ngoi bản thân lên. Ta mặc kệ những ánh nhìn soi mói “không biết thiệt không ta” cũa những người đứng ngoài mơ hồ, không biết rõ thực hư. Một chút đau lòng nếu trong những kẻ đứng ngoài đó có bạn bè ta hay những người từng biết đến ta không giống thế nhưng vẫn không tin ta. Nhưng ta vẫn đứng vững và sống tốt, trên hết, ta vẫn mỉm cười !!

 

Rồi một ngày, ta học được cách yêu bản thân mình. Trên thế giới này, trừ cha mẹ mình ra, không ai có thể yêu mình bằng chính bản thân mình được. 

Cho nên đừng để đến lúc tự cảm thấy bản thân thật yếu đuối và cần nhiều sức khỏe để làm những điều mình muốn, ta mới nhận ra mình đã sống cho người khác quá nhiều 

 

Rồi một ngày, ai rồi cũng khác

 

Bình luận